Và thực ra, bài viết này đã được bắt đầu nhưng không được kết thúc.
Lúc mình bắt đầu nó là năm 2019, và mình chỉ viết có mỗi cái tựa với dòng đầu tiên.
Còn bây giờ là năm 2026, lại thêm 7 năm đã trôi qua.
Mình không thể tin được thời gian trôi qua nhanh như vậy. Gần 20 năm đã qua kể từ khi mình bắt đầu blog này.
Nhớ lúc đó mình vừa tạm nghỉ đại học 1 năm để bắt đầu hành trình học tiếng Anh và tiếng Nhật, đúng hơn là hành trình tìm và thử nghiệm phương pháp học ngoại ngữ tốt nhất.
Kể từ đó đến giờ, đã có quá nhiều chuyện xảy ra, nhưng duy có một điều không thay đổi, đó là cách nhìn nhận và suy nghĩ của mình về phương pháp học ngoại ngữ.
Tại sao mình lại viết lại blog này?
Có 3 lý do:
1. Như trên đã nói, suy nghĩ về phương pháp học ngoại ngữ của mình sau gần 20 năm vẫn không thay đổi. Và giờ đây, mình đã có thể sử dụng tiếng Anh và tiếng Nhật một cách hoàn toàn thoải mái, có thể xem TV, đọc tin tức, xem phim,... với hầu như tất cả các chủ đề. Và điều đó có nghĩa là phương pháp học của mình, có thể không phải là tốt nhất. Nhưng ít nhất là hiệu quả.
Chính vì vậy, mình muốn tiếp tục chia sẻ nó. Chia sẻ một điều gì đó bình thường, giản dị, với hy vọng có thể giúp ích cho ai đó ngoài kia, bất kỳ là ai, đang trải qua những băn khoăn, suy tư mà mình đã từng trải qua ngày xưa.
2. Blog của mình có nhiều người xem hơn mình tưởng:
Cái này thì chắc là "thủ dâm tinh thần" thoai, vì mình cũng không biết chính xác. Số liệu trên Blogger của Google thống kê blog này của mình đã có gần 100,000 luợt view. 100k lượt view cho một cái blog có lèo tèo mấy bài viết. Dĩ nhiên, 100k view cho quãng thời gian gần 20 năm có thể không phải là con số quá lớn, nhưng, nhưng tính ra mỗi năm thì cũng vào khoảng 5k view, nghĩa là mỗi ngày cũng hơn 100 views. 100 views với mình không phải là con số nhỏ. Tại sao? Tại mình làm yotube, cũng tập tành, video của mình toàn vài view, vài là từ 1-10 á 😂, mà không phải là video mới up, mà là video đã up rất lâu, nghĩa là mãi mà chẳng ai coi. Trong hoàn cảnh đó, thì so với 100 views mỗi ngày, các bạn thấy sao? Với mình nó là cái gì đó khủng khiếp lắm, lớn lao lắm.
Và mình muốn đóng góp nhiều hơn cho cộng động, cho mọi người. Mình đã băn khoăn về việc này từ lâu rồi, mình đã tìm một kênh kể có thể làm việc đó mà vẫn chưa tìm được. Biết đâu là kênh này, biết đâu được.
3. Viết có thể là kỹ năng mà mình giỏi:
Mình không chắc là mình viết giỏi, chưa bao giờ mình nghĩ mình viết giỏi. Tại hồi đi học mình làm văn nó cứ í a í ẹ, chính bản thân mình thấy vậy mà thấy cô chắc cũng thấy vậy, tại đa phần thầy cô cho mình có 5-6 hoặc 7 điểm thôi. Lâu lâu, lâu lắm mới có một cái 8. Thi đại học mình cũng chỉ được 6.25, cho nên mình chưa bao giờ nghĩ mình giỏi văn hết.
Nhưng không biết sao, thỉnh thoảng mình viết bài trên facebook về chủ đề mình thích, nhiều bạn comment bỉu mình viết hay (không biết khen thật hay đểu), rồi thì đi làm, m thích viết tóm tắt nội dung cuộc họp, và sếp bỉu khả năng tóm tắt, tổng hợp của mình rất tốt (không biết thật không).
Và rồi thì, khả năng nói của mình có vẻ dở tệ. M làm youtube mình nói xong một hồi mình còn chả muốn nghe lại, đi làm sales mà m giới thiệu sản phẩm xong cái mình hết muốn mua luôn 😓 (nếu mình là khách hàng), vậy thì khả năng nói của mình chắc chắn là không giỏi rồi.
Và nếu nói không giỏi thì chắc chắn phải có cái kỹ năng khác giỏi, và biết đâu đó là viết.
Biết đâu nhỉ?
Chính vì 3 lý do này, mình quyết định viết lại cái blog này.
Giả sử cả 3 lý do trên đều do mình tưởng tượng ra thì.... hahaha, mình cũng không biết sao, nhưng nếu là thật thì sao, biết đâu được.
Và vì không biết đâu được, không biết đâu là đúng, nên mình cứ thử. Và đó là lý do, mình viết lại blog này. Hi vọng sẽ gặp lại bạn trong những bài viết tiếp theo.
Phụng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét